“Tiền bối thích là được.”
Trần Hằng cười đáp.
Đúng lúc hắn khẽ giãn mày định mở lời thì chợt nghe tiếng gõ cửa. Được sự ưng thuận, một gã tiểu tư đội mũ vải áo xanh, ăn vận kiểu người hầu đẩy cửa bước vào.
Sau khi cúi người hành lễ, ánh mắt hắn liếc thấy đống chén đĩa chất cao như núi trên bàn, sắc mặt tối sầm lại, không khỏi thầm kêu khổ.




